GỞI ĐẾN CÁC CHÂN TỬ. XUÂN NĂM MẬU THÂN

Tin xuân rộn rã nghìn phương,
Mai vừa trụi lá, Lan thường trổ bông.
Hôm nay nắng mới tỏa hồng,
Đượm tình Hoa Pháp, đượm lòng vui say.
Mậu Thân chung hợp sum vầy,
Chân Tử cầu tiến gợi đầy Xuân sang.
Pháp Tùng Tỏ Tạng khải hoàn,
Hoa trăm trăm nhụy mở màng vô minh.
Khéo thay chí tạo thanh bình,
Điểm tô Phật Bửu trọn tình Tam Thiên.
Vui xuân đồng hạnh vẹn tuyền,
ĐẠI NHỰT Diệu Dụng lời nguyền ai ơi.
Miễn sao Độ thoát hiện thời,
Chúc Xuân Chân Tử chung mời thưởng Xuân.

TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN

MA BẮT MẶT NGƯỜI TA

Không ngờ dân chúng sống thời ma,
Vang dội âm thanh khắp khắp nhà,
Thiên hạ lo âu đâm sợ hãi,
Đâu ngờ ma bắt mặt người ta.
Thái Dương vừa trổ cứu người ta,
Bình tĩnh như nhiên khắp khắp nhà,
Thiên hạ thái bình đừng sợ hãi,
Phải chăng ma bắt mặt người ta.

TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN

HỠI CHÂN PHẬT TỬ !

Người ơi! Suy nghĩ thế nào?
TA đem Thiện Mỹ đặt vào Thiện Minh.
Phải chăng Bổn Nguyện lộ trình,
Dụng lưu Bảo Pháp, Duyên Trinh vãng hồi.
TA thường lắm tỏ khúc nôi,
Miễn sao Hoàn Giác, sao ngồi Điểm Câu?
TA cùng xây lại nhịp cầu,
Đừng vương so tính cạn sâu đo lường.
Chính mình tự cản muôn phương,
Để TA gánh chịu nhiều đường đón đưa.
Dù sao chung kết Tam Thừa,
Gom về duy nhất để vừa Thích Tôn.
Đó là lời hẹn Bảo Tồn,
Lời nguyền trong ấy vẫn còn trong TA.
Nay TA kêu gọi gần xa,
Thiên Nhân chung thế cùng TA hương nguyền.
Lời nầy lời nói Tròn Duyên,
Hởi Chân Phật Tử vẹn tuyền cùng TA.

TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
11-12-1971 (Tân Hợi)

TRĂM NĂM…

CÁI ĐẶNG…

BIẾT XÂY DỰNG…

NHƯ LAI NÀO CHỈ…

TRÂU BÒ…

Trâu bò còn có cỏ non,
Người trong một nước không còn tình thương.
Chim kia tùy ổ tùy vườn,
Tùy nơi đặng sống chẳng vương buộc ràng.
Làm người lắm chuyện đa đoan,
Chết sống một chỗ bao ngàn án treo.
Thực thà thua giống chó mèo,
Thua loài cầm thú sông đèo thảnh thơi.
Non non nước nước chơi vơi,
Tại sao chưa giải cho đời tự do.

TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN

TA OÁN ĐỜI…

HÔM NAY…