Kẻ chán đời, mang nhiều tham vọng,
Kẻ yêu đời, thắt thẻo non sông.
Kẻ xa đời, tìm sống viễn vong,
Đồng chung biết sống, viên thông mọi bề.
TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
Kẻ chán đời, mang nhiều tham vọng,
Kẻ yêu đời, thắt thẻo non sông.
Kẻ xa đời, tìm sống viễn vong,
Đồng chung biết sống, viên thông mọi bề.
TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
Thân không giả vì Chân Thân Pháp,
Lời Phật bày có pháp có ta,
Thích Ca vẫn Tất Đạt Đa,
Vẫn thân viên mãn tại ta mê lầm.
TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
Mặc ai đi ngả về nghiên,
Tôi đi duy nhất tròn duyên Tứ Thừa.
Lập tình sinh chốn ta bà,
Tôi đi Bổn Nguyện Phật Đà Như Lai.
Miễn sao Chân Lý Trường Tồn,
Chung tình Pháp Tạng thường còn Phật Tôn.
TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
Tâm Không chưa phải lặng trong,
Tỏ tường chu đáo mới hòng viên minh.
Cũng ta khắp chốn cũng mình,
Vẹn chung tận biết lộ trình vốn Ta.
TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
Mười tám năm qua gãy nhịp cầu,
Ngờ đâu sóng dợn cạn hay sâu?
Cá lia thia lội bên bờ cỏ,
Ốc lởm chởm chờ ngọn nước xoay,
Người ngỡ Ông câu se lắp biển,
Kẻ trông bày khỉ vá sông cầu,
Mười tám thanh tre lơi cánh nguyệt,
72 tinh tú lội bờ non.
TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
8-9-1990 (20-7 Canh Ngọ)
Người ơi! trước cảnh sanh tình,
THÂN-TÂM-KHẨU-Ý chính mình lầm mê.
Người ơi! vạn pháp đề huề,
Cũng Thân-Khẩu-Ý đưa về Chân Như.
TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
Con Khỉ ra đi để lại Gà,
Cõng chi Rắn Hổ mổ kêu la.
Chó vồ, Heo ủi, hồn tan nát,
Chuột chạy, Trâu xông trải trải qua,
Cọp đứng, Mèo nhìn, xem sự thế,
Rồng chầu, Phượng múa khúc âu ca,
Thi nhân đường luật tuy đơn giản,
Nhưng thấu tình chung Ta với Ta.
Ngu si bói quẻ, đẻ ra ma,
Vận chuyển tùy cơ, xét nước nhà,
Thế giới tăng cường xây thế hệ,
Quốc phòng xúc tiến, sợ can qua,
Nhân dân đói khổ, sanh tương phản,
Quyền thế tham lam, cạo sát da,
Xuôi ngược sớm chiều, gây tác hại,
Hai Thời Chín Khúc, hận trường ca.
Nhìn trời xanh ngắt, đất đen thui,
Cuộc sống khô xương, sống thụt lùi,
Bụng đói đâu còn lời thoải mái,
Dạ no hơi có chút vui vui,
Gượng tình non nước nuôi cơ thể,
Chí khí thanh cao thoát lấp vùi,
Mai một ánh vàng soi thế hệ,
Đất lành cảnh đẹp hết đen thui.
TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
ngày 01 tháng 01 năm 1981
Cụ Tú thời xưa thưởng thức trà,
Vợ già chạy gạo rát lưng da,
Tháng qua năm đến lòng tin ái,
Mong đợi trường thi đậu thủ khoa.
Cụ Tú thời nay vẫn thích trà,
Suốt năm hàng tháng tưởng ba hoa,
Vợ gìa khô mặt lòng xao xuyến,
Chán nản nợ chồng chẳng nói ra.
Hồi cảm thời xưa với buổi nay,
Tách trà chung rượu một niềm say,
Thế tình nhân thế hai ông Tú,
Nợ nước non nhà quá đắng cay.
Trà nhạt hồn say, hương chẳng say,
Rượu phai men hết, bớt châu mày,
Vẫn còn thi vịnh, trên đầu gió,
Mây thoảng tình Ta, tỉnh với say.
Lúc tỉnh lơ mơ dẹp tưởng lòng,
Nhìn về thực tế sống long đong,
Lo từng hột thóc hòa dưa muối,
Tạm gác chung trà tách rượu trong.
TỪ THẾ NHÂN Thọ Ký
Nha Trang 2.9.1980 (23.7 Canh Thân)
Xuân đến chẳng gì để chúc ông,
Tôi mong Tình Đạo nhịp song đồng,
Chân không nào phải Hồn Vô Tận,
Vốn đủ muôn phương DIỆU ĐỘ ĐỒNG.
Nói chi cho lắm chiều tà,
Giữa thời Đông Độ đưa qua bến bờ.
Gẫm suy cố gắng phá mơ,
Lướt qua Nghiệp Cản, vở bờ đón ngăn.
Tôi tuy chẳng nói không rằng,
Nhưng Tình duy nhất tôi hằng tặng trao.
Xuân về kêu gọi âm hao,
Gởi cùng Chân Tử, tu sao tiến đều.
Đừng vì THỜI MẠT hắt hiu,
Chớ nên Thọ Ngã trớ trêu dật dờ.
Gắn lên các bạn giải mơ,
Tôi xuân chúc Tết đón chờ Tạng Khai.
Rồi đây đưa bạn Giác Đài,
Tỏ tường mê giác không ngoài lời thơ.
Xuân nay duyên đẹp Tình chờ,
Lời thi nhắn nhủ, hửng hờ lợi chi.
Trăm năm có nghĩa lý gì,
Nghìn năm Tôi hẹn kiếp ni đón người.
Bốn chung HỶ XẢ TỪ BI,
Trở thành Bổn Nguyện tế vi tốn từ.
Xuân Canh Tôi gởi lời thi,
Để kêu Ba Cõi chớ đi đường cùng
Tôi gọi Lục Đạo thung dung,
Tôi đưa Chánh Giác cúc cung Tam Thừa.
Mọi bề đem đến sớm trưa,
Lời thơ Tôi tỏ, chúc thư Xuân Thường.
TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
Trung Ương, 02- 01 Canh Tuất (1970)
Gởi đến các Chân Phật Tử Pháp Tạng toàn quốc
Ngàn phương duy chỉ một màu không gian.
Chẳng chia, đâu xẻ mọi đàng,
Đi tìm lối thoát là ngang với dòng,
CHÂN KHÔNG vốn nó SẴN KHÔNG,
Đem chi CÁI CHẤP, thêm tròng nó MÊ,
Ai khen vạn pháp nọ tê,
Ta cười vạn pháp, trò hề chín nơi...
TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
24 tháng 12 Tân Sửu
