TÌNH. Họa Nguyên Vận

KỶ NIỆM THI của Huyền Châu Tử

T ì n h

Tình nguyện triền miên tự thủa nào,
Tình thương ban rải cuộn nao nao,
Tình qua biên giới hòa duyên bách,
Tình vượt không gian hội suối đào,
Tình giống đèn trời linh động thủ,
Tình như ngọc tánh sáng ngời trao,
Tình theo cánh gió về muôn hướng,
Tình ngự thuyền sen định bể xao.

HUYỀN CHÂU TỬ
năm Kỷ Dậu (1969)

BỘ PHẢN GỎ

Chẳng trung ba tấm ghép nên hình,
Tiếng PHẢN nhưng mình vốn trắng trinh,
Cốt GỎ thân bền trơ mặt láng,
Kẻ chà người lết vẫn làm thinh,
Một mai nước lở, dâng tràn ngập,
Ba mảnh nghinh ngang cứu độ bình,
Già trẻ các loài đây ghé bến,
Chẳng cầu mồm mép,chẳng cầu vinh.

BẢO Y KHÁCH tức TỊNH VƯƠNG
năm Kỷ Dậu (12-02-69)

XUÂN MỚI NĂM BÍNH THÌN. Xuân đầu tiên Hai Miền ăn Tết

DẸP LÁ LAY

XUÔI NGƯỢC

CẢM THI. Năm Đinh Tỵ – Khai Bút Tân Niên

Năm nay ăn tết sơ sài,
Sang năm ăn tết thắp vài nén hương.
Đố ai cắt nổi tình thương,
Đố ai đã tỏ con đường Nhất Tôn?
Xuân về, tết đến lưu tồn,
Bá thiên vạn triệu chỉ dồn năm nay.
Lương dân tri đạo nào hay,
Bởi vì thương ghét phơi bày hạ lai.
Ta nào quái ngại Vương Đài,
Hiện thân thuận nghịch diễn hai tấm tuồng.
Đời vạn nẻo, đất trăm phương,
Phật Vương,Chư Phật một đường giác nguyên.
Dù cho phải trái vốn nguyền,
Của nơi hành dụng vẹn tuyền giới sinh.
Rồi đây rạng rỡ bình minh,
Lời TA tuy khuất, Anh Linh vẫn còn.
Tiếng vang thơm. Tiếng không mòn,
Đạo đời hiệp nhất. Phật còn trơ trơ.
Xuân nay TA ghép lời thơ,
Gởi ai Chân Tử, tôn thờ tình trong.

TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
Lúc 20g tối 30 tháng chạp
Bính Thìn đến Đinh Tỵ (17-02-1977)

MÁ TÔI

Má tôi đang đảm cả chồng con,
Tóc bạc đầu xanh chịu mỏi mòn,
Buổi sáng lo tiền chồng có bệnh,
Canh chiều chạy gạo trẻ đòi cơm,
Trọn tình làm mẹ thương con bé,
Vẹn nghĩa cùng cha sánh nước non,
Sao má ra đời chi khổ thế?
Một chồng thêm gánh bảy người con.

TỪ THẾ THỌ
Năm Ất Tỵ (ngày 20 tháng 02 năm 1965)

HÃY ĐẾN ĐÂY XEM

Cõi nào hãy đến đến đây xem,
Nếp sống nhân gian thấy đã thèm,
Chạy vạy đói no từng chén gạo,
Lang thang rách rưới quá tèm hem,
Ngày đêm lặng lẽ trong cơ cực,
Năm tháng thâu canh, chí chán hèn,
Có phải cuối đời, thời mạt kiếp,
Thế này diễn mãi, chắc rồi quen.

TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
Nạn đói năm Mậu Ngọ (22-10-1978)

ĐƯỜNG VỀ

Đường về chốn cũ chẳng còn xa,
Hai bốn triệu năm vắng bóng nhà,
Khoác áo Vân Điền, khai Nhật Nguyệt,
Ban hành Ấn Chỉ, khải hoàn ca,
Đã từng diễn hóa Tam Thiên Giới,
Nào vướng non sông, chẳng nợ nhà,
Dạo khắp đó đây Sinh Chúng hướng,
Phục hồi Bát Đại. Ta với Ta.

TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
Ấn Chỉ 29-02 Đinh Tỵ (08-04.1977)