PHÁP TÁNH

TỌA THIỀN ẨN HIỆN PHÁP

Thân Biến Diễn Tuy nhiên Tâm Pháp diễn tuồng,
Pháp liên tục biết nên luồng bị mê.
Chính Thân Vũ Trụ đồng huề,
Trong ngoài tỏ Một, cập kề Pháp Không.
Đoạn này bày tỏ về Thân,
Gặp đêm lừng lựng, bồng bồng tăn tăn.
Mặt tê, môi xệ miệng nhăn,
Đầu dài meo méo, mày cong, mắt tròn.
Từ từ Thân lớn hơn non,
Dưới chân ẩn hiện đường mòn cỏn con.
Dùn dùn thân bé tí hon,
Đột nhiên Thân rã, chỉ còn biết thôi.
Lần lần Thân ráp vãng hồi,
Có khi Thân rõ, như ngồi ngã tư.
Thân khi dài ngắn từ từ,
Lên lên, xuống xuống, một, mười, bảy, ba.
Tịch Tịnh Thân hóa, hóa ra,
Gần xa cùng khắp, Thân Ta dẫy đầy.
Vô Ngã thay đổi Pháp này,
Nhận Thân Giả Hợp lấp xây Mê Lầm.
Thân chung Ba Cõi Sáu con đường,
Không Trụ vần xây khắp khắp phương,
Chẳng thiếu đâu dư đồng Chủng Trí,
Thân dành chia xẻ chút Thân thương,
Thân không giả vì Chân Thân Pháp,
Lời Phật bày có Pháp có Ta,
Thích Ca vẫn Tất Đạt Đa,
Vẫn Thân Viên Mãn, tại Ta Mê Lầm.

TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN

LÝ CHÂN KHÔNG

NGHE THẤY BIẾT

Chớ tìm ảo vọng xa xuôi,
Nhất ngôn Phật pháp, phá đui giải mù.
Kẻ Nghe Thấy Biết trơn lu,
Không lầm, không lỡ, hết mù vẹt mê.
Nghe sao Tâm ý đề huề,
Thấy sao bình thản, được về Chân Như.
Biết trên khắp dưới tận từ,
Không lầm, chẳng lỡ, đẹp tươi vạn phần.
Đó là Tri kiến Nguyên Nhân,
Nào xa đâu cách được gần Như Như.

TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
08-09-1971 ( Tân Hợi ) Giá Lâm Đà Nẵng kỳ 1

TÂM THỨC

Thiền nương Tâm Thức khó phân,
Ý riêng Hành Giả chẳng đồng tế vi.
Thanh Thô ẩn hiện vô nghì,
Không phân Sân Nhiễm, bởi vì trót mê.
Nên chi biến đổi muôn bề,
Pháp Thiền hư thật chẳng hề mừng vui.
Tâm thức khôn khéo tới lui,
Hiện Cảnh nương Muốn, sụt sùi lầm sai.
Ý Ma năm lăm thứ diễn hoài,
Nhẹ đưa Hành Giả lạc loài không hay.
Trừ Vọng tham muốn hằng ngày,
Tánh Ma tan dẹp, Định bày triền miên.
Pháp Định đến Tuệ toại nguyền,
Ngược soi Tánh Tướng, rõ liền Ba Thân.
Lục Hòa chung khắp chẳng cần hơn thua.
Miễn sao Chân Thiện tỏ đưa,
Như Như Tự Tánh không thừa Báo Ân.
Nên lập Chân Lý thật gần,
Chớ tìm ảo vọng, tướng phần cao siêu.
Tu vậy, Bảo Pháp khắp đều,
Mỉm cười thật chứng, Độ đều Tam Thiên.

TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN

THIỀN PHƯƠNG TIỆN PHÁP

Phương tiện Thiền Tông rõ tánh hình,
Thật hư, hư thật để Minh Minh,
Thiền khi tán trụ thăng trầm bổng,
Ý Pháp nương thân sắc đổi hình.
Tánh Tướng lưu hành sẵn viễn thông,
Nơi nơi Hành Giả lượng không đồng,
Pháp Thiền thao diễn thanh thô khởi,
Do chấp thăng trầm hóa chẳng thông.
Tâm Pháp nhẹ nhàng ẩn hiện chung,
Tuy Thiền thông khởi vẫn muôn trùng,
Giả chơn nghi chấp, chơn liền giả,
Đâu phải trong ngoài vốn viễn dung.
Ý Pháp chẳng bình, Ý bị phân,
Sẳn đồng Minh Thể xẻ san phần,
Một chia vạn Pháp lầm chưa rõ,
Thiền Định muôn màu Nhiếp khỏi phân.
Phương Thiền mấu chốt mở lầm mê,
Tự Ý ngăn phân Nhất Trí về,
Tuyệt đối tỏ nguồn thông suốt suốt,
Mỉm cười giả tạo tấm tuồng mê.

TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN

VỀ TÂM

Tâm Ta, Ta chẳng rõ thông,
Ta cùng Tâm diễn bềnh bồng Giới Sinh.
Tâm Không chưa phải lặng trong,
Tỏ tường chu đáo mới hòng Viên Minh.
Cũng Ta khắp chốn cũng Mình,
Vẹn chung Tận Biết, Lộ Trình vốn Ta.

TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN

TỨ THỜI THIỀN TỌA

ẤN QUYẾT

PHÁP TẠNG

Pháp Tạng nguyên vẹn viễn dung,
Đồng song Ẩn Hiện đồng cùng Giới Sinh .
Mật Ấn cứu cánh vô gành,
Từ Mê đến Ngộ chẳng dành riêng ai.
Tạng Pháp Mật Ấn không hai,
Tọa Thiền Pháp Tạng Như Lai gốc nguồn.
Trăm ngàn vạn ức tròn vuông,
Bao dung trùm khắp chính luồng Phật Tôn.
Như Lai chỉ rõ khỏi lầm,
Pháp Tạng đóng mở do tần chúng sanh.
Xinh xinh Tánh Tướng vốn bình,
Như như Bất Động đẹp tình Có Không.
Lộ trình Giới Dụng suốt thông,
Tấm gương Chân Giác đục trong tấm tuồng.

TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN