THỜI HẠ KIẾP

HIÊN NGANG…

MỘT CHUYẾN TÀU…

VẠN PHÁP

KHAI BÚT XUÂN CANH NGỌ

TÌNH DUY NHẤT

LƯU BÚT SAU CÙNG: Tứ Tuyệt

Nhìn Trăng…

VIÊN MINH

Tôi ra đời trăm cay vạn đắng,
Gởi ít lời, gởi nhắn các ông,
Tại sao chẳng giữ chữ đồng,
Nói ra thời có việc làm rỗng không.
Bậc cố tiến, kẻ lùi ưa giữ,
Bậc Siêng tu, kẻ chưởi là Ngu,
Trung trinh chẳng có chút tình,
Bền gan, vững chí thời mình viên minh.
Giác Hoàn nào phải chính mình,
Thung dung minh chứng sử kinh rõ ràng.

TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
Sàigòn 01.1978
Gởi Tứ Chúng Trung Ương:
Diễn hành Pháp Độ Thời Đông Độ

LỘ TRÌNH

Hỡi Chân Phật Tử!
Người ơi! Suy nghĩ thế nào?
TA đem Thiện Mỹ đặt vào Thiện Minh.
Phải chăng Bổn Nguyện lộ trình?
Dụng lưu Bảo Pháp, duyên trinh vãng hồi.
TA thường tỏ lắm khúc nôi,
Miễn sao Hoàn Giác, sao ngồi điểm câu.
TA cùng xây lại nhịp cầu,
Đừng vương so tính, cạn sâu đo lường.
Chính mình tự cản muôn phương,
Để TA gánh chịu nhiều đường đón đưa.
Dù sao chung kết Tam Thừa,
Gom về duy nhất để vừa Thích Tôn.
Đó là lời hẹn bảo tồn,
Lời NGUYỀN trong ấy vẫn còn trong TA.
Nay TA kêu gọi gần xa,
Nhân Thiên chung THẾ, cùng TA hương NGUYỀN.
Lời nầy lời nói TRÒN DUYÊN,
Hởi Chân Phật Tử vẹn tuyền cùng TA.

TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN