Đồng qui Hoa Pháp vẽ muôn màu,
Có cõi có đường chịu trước sau,
Không đến! không về! đâu có đặng,
Chung tình mi đốm (*) vẫn còn đau.
TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
(*) mi đốm : con mắt có hoa đốm
Đồng qui Hoa Pháp vẽ muôn màu,
Có cõi có đường chịu trước sau,
Không đến! không về! đâu có đặng,
Chung tình mi đốm (*) vẫn còn đau.
TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
(*) mi đốm : con mắt có hoa đốm
THỦ để kiểm tra
XẢ liền tha thứ
THỦ được sáng soi
XẢ đạt trơn liền
Tinh Hoa vận chuyển.
TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
Theo vết chân hướng Thượng,
Tạm dùng lời Bảo Pháp,
Tận thấu đặng Bảo Tàng,
Phụng thờ lời Chánh Giác.
Đứng Thánh tự tăng,
Vào Phàm tự đọa,
Tu Tịnh vướng động tâm,
Sửa sai sinh chứng tật.
Giờ con trực thấu,
Không sai không đúng,
Đều đúng mười phương,
Tận tận tường tường,
Chẳng vương không vấp.
TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
Vào ra vạn pháp hữu tình,
Tâm không nhiễm trước, chính mình hồi lai.
Đời ơi! Vạn Pháp của ai?
Nhân sinh, sinh chúng. không hoài của ai.
TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
Ba hồi trống dứt vượn leo cây,
Bầy khỉ khoanh tay giữa lúc nầy,
Ma Qủi đều qui trông sáng rỡ,
Lộ hình Tượng Trắng sẽ sang đây.
TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
Ta soi nơi tấm gương dầy,
Đưa tay nhảy múa phơi bày mặt gương.
Pháp Thân vi diệu khôn lường,
Tùy Công Năng Đức, tùy phương hiện hình.
TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
Ai chẳng biết Ta, Ta biết Ta,
Sơn hà Đại Địa tức đều Ma,
Châu mày nhăn mặt, sơn hà đổ,
Nhức mỏi đau mình, Đại Địa la,
Khi giận trời mây đều rán đỏ,
Lúc buồn Tứ Hải nhuốm màu đen,
Xuôi xuôi pháp lặng sơn hà Tịnh,
Hòa với sơn hà Định viễn miên.
TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
Kẻ ngu tròn ĐỨC sống vinh quang,
Người TRÍ âu lo dệt mộng vàng,
Thử gẩm nhân sinh dư số triệu,
Tính xem Vũ trụ tuổi bao ngàn.
Lọc lừa Trí cạn mang phi nghĩa,
Chan chứa ân sâu dẹp túi tham,
Khả Dụng bỗng dưng thành ái Khả,
Người Ngu kẻ Trí kết liên hoàn.
TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
Giới Hạnh trong Lục Ba La,
Cùng chung Phàm Thánh không xa,không gần.
Giới Hạnh tươi đẹp trăm phần,
Dưới trên kính mến, Chư Thần thân yêu.
Đặng đời trọn Đạo tiêu diêu.
Thân Tâm thư thả Đức đều vẻ vang.
Càng thêm tô đẹp Đạo Tràng,
Khai hoa Giải Thoát, vui đàng Nhân Thiên.
Khỏi sa ác đạo triền miên,
Đáp ân Tam Bảo, vẹn tuyền thanh tao.
Tỷ như thêu bức tranh màu,
Đường kim mối chỉ trước sau mịn màng.
Giới Hạnh bước tiến vững vàng,
Buông lung tan dẹp, khải hoàn Thiện Chân.
Tự nhiên Chân Lý tỏ lần,
Tu hành chẳng giới là phần Ma Vương.
Bao giờ tỏ ngộ mối dường,
Vẫn nương Giới Hạnh, chính đường Thế Tôn.
Từ trên đến dưới chung gồm,
Pháp đàn Bảo Giới trường tồn ai ơi.
Gắng ghi, ghi gắng kịp thời,
Giới Hạnh độ thoát là lời Phật Tôn.
TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
Nhân Duyên liên kết rõ ràng,
Gieo Nhân Hiền Đức, Duyên đàng hoàng vui.
Bạn bè kính mến ngụt ngùi,
Gặp THIỆN TRI THỨC dưỡng nuôi Tu Hành.
Tạo NHÂN độc ác gian manh,
Duyên thành đói khổ, chạy quanh ngặt nghèo.
Càng làm, càng đến chỗ eo,
Lâm chung thọ báo, bị treo ngục hình.
Nhân Duyên Pháp rất phân minh,
Thung dung chẳng đoạn, lộ trình Phật Tôn.
Khuyên ai: tu khéo trường tồn,
Từ Phàm đến Thánh, chung gồm NHÂN DUYÊN.
Trước sau Chân Tử vẹn tuyền,
Như Lai Tam Thế lời nguyền giúp cho.
Ấy là chính tạo thuyền đò,
Cứu mình cứu cả kẻ dò Tâm Nguyên.
Phật rằng chẳng độ vô duyên,
Không độ đinh nghiệp, đoạn nguyện Thế Tôn.
Hiện Phật ngăn kẻ vong tồn,
Chỉ chờ Địa Tạng cứu hồn, gây duyên.
Pháp Tạng lời thật chỉ truyền,
Nên ghi nhớ lấy: nhân duyên khải hoàn.
Nhân duyên khéo trọn vẻ vang,
Pháp Đàn Bảo Phật, cúng dàng Nhân Duyên.
TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
